Hiển thị các bài đăng có nhãn ☀ Cá nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ☀ Cá nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Browse » Home » Posts filed under ☀ Cá nhân
Browse » Home » Posts filed under ☀ Cá nhân
Browse » Home » Posts filed under ☀ Cá nhân
Browse » Home » Posts filed under ☀ Cá nhân
Browse » Home » Posts filed under ☀ Cá nhân
Khi tưởng chừng mọi feeling đã rời hết đi trong một chiều nhạt nắng
Không sao mang lại nhỏ nhoi những yên vui nào
Thì bạn ngồi cạnh tôi làm gì trong một đêm Sài Gòn lộng gió
Ấm đến quên rằng: đi cho đến tận cùng, còn lại chỉ mình mình cùng những con đường cô đơn...
Cám ơn mày về bài thơ, bài thơ thật sự ý nghĩa, thật sự hay !
Tao vừa đọc đã hiểu, vì mày nói với tao hoài, đọc thơ mày sao tao không hiểu được. Vậy mà mày hỏi hiểu không, tao luôn miệng nói không hiểu, đơn giản là tao thích vậy ^^ tao thích nói ngược với tình cảm của mình.
Mày hỏi tao tết về nhớ mày hg ? Làm sao mà không nhớ được, tao nhớ cái buổi tối Noel, nhớ buổi tối ngồi lạnh run bên mày, buổi tối ở nhà mày, mày phá không cho tao ngủ... tao nhớ hết, chẳng qua tao không nói ra thôi. Ngoài mẹ tao ra, mày là người đầu tiên làm tao thấy nhớ, trước giờ tao chưa thấy nhớ ai đến vậy... Nhưng mỗi lần gặp mày, tao lại cứ cười cười một cách bình thường, thật ra là tao rất vui mỗi lần đi với mày...
Buổi tối cuối cùng ngủ ở nhà mày, tao nói ngủ không được, mày biết vì sao hg ? Vì tao thấy buồn, hg hiểu sao tao lại thấy buồn man mác, buồn đến mức chẳng nhắm mắt được, cũng hg biết vì sao tao lại buồn đến vậy, buồn cứ như sắp xa một cái gì đó, một cảm giác tiếc nuối... Tao nói muốn quay qua ôm mày là thật, tao muốn ôm chặt mày nhưng lại sơ mày mất ngủ nên thôi...
Không biết mày tin hg, nhưng có một buổi tối, buổi tối gần đây thôi, tao ngồi một mình, tự nhiên tao nghĩ tới cái sau này mày nói, cái ngày mà tao với mày lỡ không đi chung với nhau nữa, tao không biết sao nước mắt tao cứ chảy liên tục, càng lau càng chảy, hình như tao buồn thật, tao cảm thấy sợ mỗi lần nhắc tới nó, cảm giác như khi tao mới vào ĐH, phải xa gia đình... Nhưng có bữa tiệc nào mà không tàn phải không ? Chủ yếu là bữa tiệc đó kéo dài bao lâu và có ý nghĩa như thế nào với mình...
Đối với tao từ trước đến giờ, bạn thân đơn giản chỉ là đi chung, chơi chung, nhớ ngày sinh nhật của nhau... Đơn giản chỉ vậy thôi. Nhưng với mày lại khác, cám ơn mày đã cho tao biết bạn thân là thế nào... Tao còn đi chung với mày 2 tuần sau tết mà phải hg ? Hy vọng đó sẽ là khoảng thời gian vui vẻ, ấm áp nhất ... Hy vọng sau này có thế nào vẫn đi chung với mày...
Không sao mang lại nhỏ nhoi những yên vui nào
Thì bạn ngồi cạnh tôi làm gì trong một đêm Sài Gòn lộng gió
Ấm đến quên rằng: đi cho đến tận cùng, còn lại chỉ mình mình cùng những con đường cô đơn...
[ Mai Nguyen ]
Cám ơn mày về bài thơ, bài thơ thật sự ý nghĩa, thật sự hay !
Tao vừa đọc đã hiểu, vì mày nói với tao hoài, đọc thơ mày sao tao không hiểu được. Vậy mà mày hỏi hiểu không, tao luôn miệng nói không hiểu, đơn giản là tao thích vậy ^^ tao thích nói ngược với tình cảm của mình.
Mày hỏi tao tết về nhớ mày hg ? Làm sao mà không nhớ được, tao nhớ cái buổi tối Noel, nhớ buổi tối ngồi lạnh run bên mày, buổi tối ở nhà mày, mày phá không cho tao ngủ... tao nhớ hết, chẳng qua tao không nói ra thôi. Ngoài mẹ tao ra, mày là người đầu tiên làm tao thấy nhớ, trước giờ tao chưa thấy nhớ ai đến vậy... Nhưng mỗi lần gặp mày, tao lại cứ cười cười một cách bình thường, thật ra là tao rất vui mỗi lần đi với mày...
Buổi tối cuối cùng ngủ ở nhà mày, tao nói ngủ không được, mày biết vì sao hg ? Vì tao thấy buồn, hg hiểu sao tao lại thấy buồn man mác, buồn đến mức chẳng nhắm mắt được, cũng hg biết vì sao tao lại buồn đến vậy, buồn cứ như sắp xa một cái gì đó, một cảm giác tiếc nuối... Tao nói muốn quay qua ôm mày là thật, tao muốn ôm chặt mày nhưng lại sơ mày mất ngủ nên thôi...
Không biết mày tin hg, nhưng có một buổi tối, buổi tối gần đây thôi, tao ngồi một mình, tự nhiên tao nghĩ tới cái sau này mày nói, cái ngày mà tao với mày lỡ không đi chung với nhau nữa, tao không biết sao nước mắt tao cứ chảy liên tục, càng lau càng chảy, hình như tao buồn thật, tao cảm thấy sợ mỗi lần nhắc tới nó, cảm giác như khi tao mới vào ĐH, phải xa gia đình... Nhưng có bữa tiệc nào mà không tàn phải không ? Chủ yếu là bữa tiệc đó kéo dài bao lâu và có ý nghĩa như thế nào với mình...
Đối với tao từ trước đến giờ, bạn thân đơn giản chỉ là đi chung, chơi chung, nhớ ngày sinh nhật của nhau... Đơn giản chỉ vậy thôi. Nhưng với mày lại khác, cám ơn mày đã cho tao biết bạn thân là thế nào... Tao còn đi chung với mày 2 tuần sau tết mà phải hg ? Hy vọng đó sẽ là khoảng thời gian vui vẻ, ấm áp nhất ... Hy vọng sau này có thế nào vẫn đi chung với mày...
Browse » Home » Posts filed under ☀ Cá nhân
Sài Gòn bây giờ đã có bạn tôi
Mưa đã lâu hơn, trời đã dịu
Nơi nào quen, nơi nào còn lạ?
Góc đường nào đã thấy thân thương?
Mưa đã lâu hơn, trời đã dịu
Nơi nào quen, nơi nào còn lạ?
Góc đường nào đã thấy thân thương?
Cám ơn tất cả những gì mày đã dành cho tao ! Có thể tao sẽ không nói ra, nhưng trong lòng tao mãi sẽ yêu mến mày. Mày đã cho tao một cảm giác ấm áp nhất trong ngày giáng sinh, một cảm giác mà từ lúc vào đại học đến nay tao chưa từng có. Dường như giữa tao với mày không hề có khoảng cách, tao biết tao luôn e dè với mọi việc, khó có thể đến gần, nhưng mày lại cho tao một cảm giác thân quen đến kì lạ, dù tao với mày quen nhau chưa được bao lâu, có thể nói mày là người đầu tiên cho tao cái cảm giác đó.
Browse » Home » Posts filed under ☀ Cá nhân
Sau 2 năm đi học, cuối cùng thì đã được đi bệnh viện, vừa vui vừa sợ, hg biết lúc đi có làm sai gì hg nữa, đúng là hồi hộp thiệt, đúng đến con người là mình sợ à. Khoát lên người bộ đồ trắng nhìn cũng bảnh lắm à nha, chẹp chẹp... cũng đẹp đó chứ ta... ^^
Ngày đầu tiên : 4/6/2011
Mình được phân công lấy dấu hiệu sinh tồn của 2 bệnh nhân giường số 1 - số đầu tiên lun nha. Run quá trời, hg biết đầu tiên vào phải làm gì nữa. Tới sát giường thấy một chú nằm, hỏi ra thì chú còn lại đi khám nội soi rùi, vậy là mình từ 2 bệnh xuống chỉ còn 1. Chú bị xơ gan nên da niêm đều vàng, chú dễ tính ghê luôn, mình hỏi gì chú cũng trả lời. Đo HA, đếm mạch thì ok, nhịp thở thì nhanh kinh khủng, chắc tại chú mệt, chú chỉ bị sốt nhẹ nên hg sao, cứ để chú nằm nghỉ. Rồi mình đi vòng vòng hỏi thăm, nói chuyện với người nhà của chú, có vẻ như dễ dàng hơn mình tưởng nhiều. Đang vui vẻ tự nhiên thấy nhỏ bạn khóc - thì ra nó bị bệnh nhân la, rùi hg cho khám, tội nghiệp nó, mới ngày đầu, tính ra số mình hên thật ^^
Ngày thứ hai : 5/6/2011
Bữa nay hg thăm khám nữa, mình nhận việc nhận bệnh nhân với trực điện thoại. Có một buổi sáng mà người ta làm gì mà gọi lắm thế hg biết, hết gặp người này, gặp người kí, rùi nào là hội chẩn, chuyển viện.... có ghế mà chẳng được ngồi. Mỗi lần chuyển viện là mình lại phóng thanh, cứ bị cô nhắc hoài, nói to lên, nói gì mà nhỏ thế... hix... ngại chít được, sao mà nói to. Đấy công việc của mình hôm nạy sao mà nhẹ thế hg biết nữa T_T
Ngày thứ ba : 6/6/2011
Tiếp tục hành tình đi thực tập, mình lạ được đổi việc tiếp - gọi bệnh nhân đến phòng siêu âm - kì nhở, mình học Gây mê mà sao lại xếp việc này ? Hg hiểu được, đã xếp thì phải làm, hg dám thắc mắc >.< Khà khà, lại phóng thanh, có điều lần này gọi một lượt hai mươi mấy bệnh nhân một lúc, khô cả họng. Gọi xong ra nhỏ bạn nói: " Giọng Ly phải hg ? Nghe dễ thương ghê ! " :x :x :x nghe đã lỗ tai quá à, hehe ^^ Gọi thế thôi chứ được mấy người tới đâu, vậy là mình lại phải trực tiếp đi đến từng giường nhắc nhở, haizzzz. Ui trời, mình nhắc hết một tầng lầu, quay lạ phòng siêu âm, bệnh nhận đã đứng chật cứng, vậy là phải sếp chỗ lại cho từng người, chỉ đi người không thì đỡ rồi, đằng này có bệnh nhân nặng nên nào là băng ca, nào là xe lăn... thui rùi, chết mình, ngộp thở hg nổi @_@
Ngày thứ tư : 7/6/2011
Ai chà, lại đổi việc nữa sao ? Hg hiểu người ta xếp thế nào nữa. Bữa nay lại qua chuyện bệnh nhân rùi. Công việc cụ thể là cứ có bệnh nhân nào cần đi nội soi là mình lấy giấy tới giường đó, thay chai dịch truyền (nếu hết), rồi đỡ bệnh nhân lên xe lăn hoặc băng ca đẩy đi (có người nhà giúp nhá, chứ cái thân mình như gì mà đỡ người ta có nước nằm luôn lên băng ca thì đc ^^ ). Rồi, không còn gì để nói, mỗi lần chuyển là đi thang máy, sáng thì chưa ăn sáng mà cứ đi lên đi xuống liên tục làm cái thân mình tàn tạ, tã tơi T_T đất dưới chân cứ nhấp nhô, đứng không vững được -> say thang máy. Nhưng có được nghỉ đâu, cứ có bệnh nhân là vẫn phải đi, được cái, người nhà bệnh nhân nhìn mình cứ như muốn nói cảm ơn, em nhiệt tình quá, thành ra vẫn thấy jui jui
Ngày đầu tiên : 4/6/2011
Mình được phân công lấy dấu hiệu sinh tồn của 2 bệnh nhân giường số 1 - số đầu tiên lun nha. Run quá trời, hg biết đầu tiên vào phải làm gì nữa. Tới sát giường thấy một chú nằm, hỏi ra thì chú còn lại đi khám nội soi rùi, vậy là mình từ 2 bệnh xuống chỉ còn 1. Chú bị xơ gan nên da niêm đều vàng, chú dễ tính ghê luôn, mình hỏi gì chú cũng trả lời. Đo HA, đếm mạch thì ok, nhịp thở thì nhanh kinh khủng, chắc tại chú mệt, chú chỉ bị sốt nhẹ nên hg sao, cứ để chú nằm nghỉ. Rồi mình đi vòng vòng hỏi thăm, nói chuyện với người nhà của chú, có vẻ như dễ dàng hơn mình tưởng nhiều. Đang vui vẻ tự nhiên thấy nhỏ bạn khóc - thì ra nó bị bệnh nhân la, rùi hg cho khám, tội nghiệp nó, mới ngày đầu, tính ra số mình hên thật ^^
Ngày thứ hai : 5/6/2011
Bữa nay hg thăm khám nữa, mình nhận việc nhận bệnh nhân với trực điện thoại. Có một buổi sáng mà người ta làm gì mà gọi lắm thế hg biết, hết gặp người này, gặp người kí, rùi nào là hội chẩn, chuyển viện.... có ghế mà chẳng được ngồi. Mỗi lần chuyển viện là mình lại phóng thanh, cứ bị cô nhắc hoài, nói to lên, nói gì mà nhỏ thế... hix... ngại chít được, sao mà nói to. Đấy công việc của mình hôm nạy sao mà nhẹ thế hg biết nữa T_T
Ngày thứ ba : 6/6/2011
Tiếp tục hành tình đi thực tập, mình lạ được đổi việc tiếp - gọi bệnh nhân đến phòng siêu âm - kì nhở, mình học Gây mê mà sao lại xếp việc này ? Hg hiểu được, đã xếp thì phải làm, hg dám thắc mắc >.< Khà khà, lại phóng thanh, có điều lần này gọi một lượt hai mươi mấy bệnh nhân một lúc, khô cả họng. Gọi xong ra nhỏ bạn nói: " Giọng Ly phải hg ? Nghe dễ thương ghê ! " :x :x :x nghe đã lỗ tai quá à, hehe ^^ Gọi thế thôi chứ được mấy người tới đâu, vậy là mình lại phải trực tiếp đi đến từng giường nhắc nhở, haizzzz. Ui trời, mình nhắc hết một tầng lầu, quay lạ phòng siêu âm, bệnh nhận đã đứng chật cứng, vậy là phải sếp chỗ lại cho từng người, chỉ đi người không thì đỡ rồi, đằng này có bệnh nhân nặng nên nào là băng ca, nào là xe lăn... thui rùi, chết mình, ngộp thở hg nổi @_@
Ngày thứ tư : 7/6/2011
Ai chà, lại đổi việc nữa sao ? Hg hiểu người ta xếp thế nào nữa. Bữa nay lại qua chuyện bệnh nhân rùi. Công việc cụ thể là cứ có bệnh nhân nào cần đi nội soi là mình lấy giấy tới giường đó, thay chai dịch truyền (nếu hết), rồi đỡ bệnh nhân lên xe lăn hoặc băng ca đẩy đi (có người nhà giúp nhá, chứ cái thân mình như gì mà đỡ người ta có nước nằm luôn lên băng ca thì đc ^^ ). Rồi, không còn gì để nói, mỗi lần chuyển là đi thang máy, sáng thì chưa ăn sáng mà cứ đi lên đi xuống liên tục làm cái thân mình tàn tạ, tã tơi T_T đất dưới chân cứ nhấp nhô, đứng không vững được -> say thang máy. Nhưng có được nghỉ đâu, cứ có bệnh nhân là vẫn phải đi, được cái, người nhà bệnh nhân nhìn mình cứ như muốn nói cảm ơn, em nhiệt tình quá, thành ra vẫn thấy jui jui








